Tam giác hôn nhân

 Chiếc xe Toyota bảy chỗ từ từ ngừng lại, cày theo một luồng khói bụi thốc vào khi chồng tôi mở cửa xe, nhảy xuống và giữ lấy cửa cho mọi người lần lượt tay xách gói, tha bị, hớn hở đem các đồ mua sắm vào nhà. Trong ánh nắng chói chang mắt anh nheo lại, bàn tay đưa lên trán che nắng nhưng không che được gương mặt bí xị, nhăn quéo vì gió bụi Sài gòn. Cửa xe lại từ từ đóng lại, tôi và bố mẹ chồng tiếp tục ghé tiệm áo dài. Ngồi trong góc xe tôi vẫn bắt kịp cái nháy mắt chia tay của anh, vừa kịp nhe răng cười lại, ánh mắt tôi đụng phải tia nhìn của bố chồng. Bất thình lình, bố chồm từ hàng ghế trên, quay hẳn cái đầu xuống phía tôi, “này con, làm thế nào nhé, nhưng con phải trị được cái tính gắt gỏng của nó nhé, cái thằng, …cứ gắt như mắm tôm”. Vừa giật mình vì ánh mắt nghiêm trọng của bố, tôi lại phì cười vì lối ví sánh dí dỏm của người Bắc. “Gắt như mắm tôm” là sao nhỉ ?, tôi không tài nào hiểu nỗi, mắm là những món ăn thật xa lạ với tôi.

Đột nhiên trong đầu tôi lại lý sự, “bố mẹ còn chưa trị nổi, làm sao đến lượt con”, và dường như lời chưa ở trên lưỡi tôi, Chúa đã biết trọn cả rồi (Thi thiên 139:4), giọng mẹ chồng trổi lên, “ôi cái thằng đẻ ngược ấy, ông nói làm sao mà con bé nó trị nổi, …kinh …tưởng chết cả mẹ lẫn con…” và rồi suốt đoạn đường còn lại, bà kể lại trận chiến với tử thần, cùng bác sĩ giành lại sự sống cho anh và cho chính mình trong cơn sinh khó vì thai nhi không trở đầu, ngặt nghèo trong chiến tranh may mắn gặp được ông bác sĩ chưa kịp di tản. Tiếp tục thả hồn trở về những ngày tháng ông đi trận triền miên, một mình vò vỏ sanh con rồi nuôi con, chất giọng Hà nội ấm áp của bà, lúc lên lúc xuống, có đôi lúc hờn dỗi ông, có lúc xót xa cho đàn con thiếu đi sự chăm sóc của người cha, làm tôi cuốn đi với câu chuyện, trong đầu nảy sinh vô số những câu hỏi và thắc mắc. Điều gì trong gia đình, và trong quản đời của chính anh góp phần hình thành con người và cá tính người đàn ông mà tôi vừa bước vào kết ước sống chung trọn đời.

Nhớ lại ánh mắt lo âu ba má, những lời thủ thỉ tâm sự của các anh chị trong những ngày chuẩn cho lễ cưới, tôi thương cả nhà quá, ai cũng ưu tư cho Út, được cưng chiều yêu thương, giờ lấy chồng đi xa. Tôi biết không làm sao nói cho cả nhà yên tâm, nhưng quyết định bắt đầu sống với lời nhắc nhở của Mục sư Troibsh, hãy mời Đức Chúa Trời bước vào hôn nhân của bạn, với sự hiện diện của Thiên Chúa trên đỉnh tam giác hôn nhân, gia đình bạn sẽ vượt qua sóng gió, ngay khi bạn bắt đầu giương buồm ra khơi. 

Hòa lẫn với lời Chúa vang vang trong thánh đường của giờ làm lễ hôn phối, tôi nghe từ trong sâu thẳm của lòng mình lời khẩn cầu của chính tôi khi cùng anh, quỳ xuống, đặt tay mình trên cuốn Kinh Thánh, xin Chúa đi cùng chúng con trong hôn nhân này. Rồi nhìn thấy anh lóng ngóng, luống cuống giúp tôi đang vụng về cố gắng đứng lên trong chiếc áo cưới kết đầy ren trắng ngần, tôi rạng rỡ nghe tiếng Chúa hứa, Ta đi cùng con luôn luôn, Ta ở cùng con luôn, …cho đến tận thế…mà trong chốc lát quên mất nghi thức của lễ cưới, hai đứa đứng như phổng hướng về mục sư. Đột nhiên tôi nhận ra mục sư cũng đứng im,… văng vẳng xôn xao tiếng thì thào nhắc tuồng của các anh chị tôi ngồi trên các dãy ghế, “ xoay lại, xoay lại em”. Ah thì ra, bây giờ là hướng về và ra mắt hội thánh cùng hai họ, anh nắm tay tôi, cùng ngượng ngùng xoay người. Mọi người lao xao nhướng mắt, nghiêng đầu ngắm nhìn đôi trẻ với nụ cười thích thú và bao dung. 

Nhanh quá, ngày nắm tay nhau bước ra khỏi lễ đường, với lời hứa đi cùng của Chúa tưởng chừng mới hôm qua thấm thoát đã hơn một tháng, lại đến ngày đưa anh ra phi trường. Trên xe tiếng mẹ chồng vẫn ấm áp, “con nhớ cầm cái bao áo dài xuống đấy nhé”, vậy đó, trong mắt mẹ, chúng tôi vẫn là những cô cậu “con nít” mới thành chồng thành vợ, cần bảo ban uốn nắn. Mà thiệt, mẹ đỡ cho tôi bao nhiêu là cú ngố trước mặt mọi người. 

Và Chúa cũng thầm thì, “Ta sẽ bồng ẳm con,…ta đã làm ra, thì còn gánh vác,…Ta sẽ bồng ẳm và giải cứu…Ta sẽ ở cùng con…”. Nhắm mắt, tôi ngã người ra dựa vào nệm ghế xe, lòng xúc động nghe tiếng Chúa xác quyết bước vào hôn nhân cùng tôi. Cám ơn Cha Thiên Thượng, có Ngài, có Đấng được xưng là Đấng Mưu Luận, là Đức Chúa Trời quyền năng, là Cha đời đời, là Chúa bình an,…đi cùng. Tôi mĩm cười, nắm lấy lời hứa đó …bước vào tương lai.


Bình luận về bài viết này