“Má ơi, anh Q về chưa?”, ghé ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh má, nhỏ náo nức hỏi.
“Chưa con à, má cũng nôn quá, chuyến xe anh con bị trễ.”
Hôm nay cả nhà đứng ngồi không yên, trông ngóng anh tôi được trở về nhà sau ba năm tù vượt biên. Cảm giác nôn nao trong nhỏ cũng không khác gì ba năm trước, nhấp nhổm trên ghế, chờ đón anh trở về sau ba năm học tập cải tạo. Nhìn má, bàn tay búp măng đã trở nên thô ráp, đang sẵp xếp lại các món hàng bán trên cái sạp gỗ như sáng lên với niềm vui lấp lánh trong ánh mắt, và nhỏ chợt nhớ về,…
Có một ngày, má trở về nhà và nằm bẹp giường, rồi nghỉ hẳn những buổi chợ ngày hôm sau. Đó là một chuyện thật sự không bình thường. Má tranh thủ từng ngày, không bao giờ mất một ngày ra chợ bán hàng, “các anh con cần má,” má hay nói với nhỏ như vậy.
Nhíu mày, nhỏ ưu tư nhìn quanh căn phòng trọ, chu vi chừng 3 mét vuông, với ba bức tường trắng ngã vàng úa, vằn vện đầy những dấu vết của những trận mưa dột, còn bức vách ngăn với căn phòng bên của bà cụ chủ nhà chỉ bằng gỗ và giấy cứng. Bà cụ đã trên 80 tuổi,luôn loay hoay với cái cối ngoáy trầu, lâu lâu lại mời má một miếng trầu, miệng cười móm mém, ánh cười bao dung khi má lục đục với son và nồi, loay hoay nấu nướng, gói gém cho những lần thăm nuôi.
Tiết kiệm từng đồng má kiếm được mỗi ngày ở chợ, mỗi tháng hai lần, các anh chị trong trại tù vượt biên sung sướng được má trao tay từng lon, từng hủ, nào ruốc sấy khô, nào thịt kho mặn. Má nhớ đến từng người với tình thương vô bến bờ của người mẹ, thằng V, thằng Q không ăn mắm, để dành hủ mắm ruốt kho này cho thằng M và con H, má lại lẩm bẩm, tay bận rộn sắp xếp các lọ, các hủ,… chuẩn bị cho các chuyến thăm nuôi.
Nhưng hôm nay nhỏ thấy má lạ quá. Không ra chợ, nằm im, quay mặt vào tường.
Nhỏ chồm qua, chăm chú nhìn má ú ớ trong giấc ngủ, đôi mắt nhắm nhưng đẫm nước. Buổi sáng sớm Sài Gòn, trời đã bắt đầu hầm hập, ánh nắng trong sáng, nghiêng ngã với những hoa nắng trên những sợi tóc dài rơi trên nền gối trắng, mồ hôi của má rịn ra từ chân tóc, lốm đốm lan tỏa từ trán qua mang tai thành những giọt to nhỏ khác nhau.
Rón rén, nhỏ để hai ngón ta trước lổ mũi của má, đột ngột mắt má mở to, đôi mắt sũng nước nhìn nhỏ, rồi lắp bắp, “ôi trễ quá rồi, má phải ra chợ”. Thoáng bắt nhìn ánh mắt ngạc nhiên của nhỏ, má bật khóc, nghẹn ngào. “Má xấu hổ quá con ơi, nó còng má với một bà hàng gánh nữa, nó lôi vào đồn, mà có phải đi đàng hoàng được đâu chứ, tay phải mình bị còng với tay trái người kia, nó lôi hai bà đi té lên té xuống giữa chợ”. Rồi má bật dậy, hai tay vòng ra sau bới mái tóc dài, nhanh chóng thành một búi gọn gàng sau gáy. Rồi vừa xỉ mũi, quẹt nước mắt, má vừa làm điệu bộ diễn tả, kể tiếp câu chuyện của thằng nhỏ ăn cắp bị công an rượt mà lại thảy nguyên bao đồ vào chỗ má ngồi bán, thế là quản lý chợ ập tới, lôi má đi.
Nhỏ chồm tới, ôm lấy má, úp mặt vào lòng má, nước mắt tuôn rơi.
Mới ngày nào anh em tôi đi ra đi vào cùng một căn nhà nóng nực ở Sài Gòn, chờ đợi ngày được kêu xuống tàu. Anh thường nằm ngoài sân thượng với điếu thuốc trên môi, miệng nhả khói thành những vòng tròn to nhỏ. Tôi bé tí, ngồi bên, lí lắc vung nắm đấm nhỏ xíu của mình cố gắng đi xuyên qua các vòng khói mà không phá vở, gần như nín thở theo dõi anh kể chuyện, Tề Thiên Đại Thánh, Tam Quốc Chí, Anh Hùng Xạ Điêu,….ôi không biết là bao nhiêu, cả kho truyện hấp dẫn tuôn ra qua gịọng trầm ấm, quyến rũ với từng chi tiết của anh. Những ngày ấy qua mau, anh xuống tàu, rồi anh vô tù.
Suốt ba bốn năm, sau những chuyến vượt biên thất bại, bốn năm anh chị em tôi, kẻ trước người sau lần lượt vô tù rồi ra tù. Má đội nắng, đội mưa săn tìm tin tức các con, rồi lại gom góp, hủ mắm chấy khô, lon thịt kho mặn, đi thăm nuôi, tiếp tế. Nghỉ hè, tôi lại về Sài gòn, đồng hành với má, ngược xuôi các bến xe miền Tây, lênh đênh các chuyến phà, bập bềnh với các bè thô sơ trên những dòng sông đậm màu phù sa, len lỏi với các ghe nhỏ đưa chúng tôi vào các trại quản tù nhân lao động. Gặp tận mặt các anh…
Giờ đây, mong ngóng anh về, tạm chỉ qua đi nổi lo chết mất xác trong tù, chứ má nào yên tâm. Lại tiếp tục bữa no bữa đói…
Giờ đây con nhớ má, má can đảm, má đầy yêu thương của anh chị em con, con thật hãnh diện được có Má
Cuống quýt chị dâu quơ vội vài bộ đồ, giúi vào chiếc xách tay, ân cần đưa hai anh em nhỏ ra tận cửa, trong lúc má im lặng đưa mắt dõi theo, cố thay cho lời chia tay hay chúc may mắn. Cầm lấy chiếc túi chị dâu quàn lên vai mình, nhỏ kín đáo nhét xuống dưới đáy giỏ cuốn kinh thánh Hạnh Nhân tặng, rồi hối hả cùng anh leo lên chiếc xích lô buông bạt che kín bốn bề, tránh những giọt mưa đang rơi nhẹ. Cọc cạch, và lắc lư theo chiếc càng xe xích lô đang nhúc nhích từ từ quay đầu hòa vào dòng xe cộ đông đúc, nhỏ và anh im lặng thả tâm tư bồng bềnh theo tương lai thật mờ mịt.
Theo những cái xóc trên đường, góc cạnh cứng của cuốn kinh thánh trong giỏ cấn cấn vào bụng, nhỏ như nghe tiếng Hạnh Nhân trong trẻo reo vui, “ cho L nè”, ánh mắt lấp lánh và miệng cười thật tươi, tay chìa ra cuốn kinh thánh bìa da nâu. Rồi chạm ánh mắt cô, đôi mắt đang nhìn nhỏ thật dịu dàng, “Thulê giữ cẩn thận nhé, cho con lời Chúa mỗi ngày đây”. Hai mẹ con cô bạn mới, ở tiệm sách đối diện nhà đã làm nhỏ luống cuống, ngỡ ngàng và nhỏ không dám tin đó là sự thật. Trong hoàn cảnh mà sách vở và mọi văn phẩm được xem là đồi trụy, bị nghiêm cấm và phá hủy theo lịnh của chính quyền mới, món quà thật quá lớn và quý giá, ngoài sự trông đợi của nhỏ. Đáy lòng rộn rã, rụt rè nhỏ giơ tay đón lấy cuốn kinh thánh, xúc động cảm nhận được góc cạnh cứng của bìa da nâu, và sự mềm mại của những lớp giấy thơm mùi mực nặng đầy tình thương và lòng tôn trọng trân quý.
Xóc xóc cái giỏ, nhỏ cảm thấy yên tâm nghỉ đến tương lai mờ mịt, giơ tay nắm chặc tay anh, hai anh em nhỏ được đưa xuống một trong nhiều chiếc ghe dọc theo mé sông, sau khi chờ tại bờ sông cho trời xập tối. Trong khuôn khổ chật hẹp của chiếc ghe dùng cho hai người chèo, nhỏ cố gắng nép người gối đầu trên vai anh, co chân để không đụng vào người đang ngồi bên trái. Trong ánh sáng chập chờn thỉnh thoảng hắt ra từ xa, nhỏ nhìn thấy thêm vài người trong khoang.
…
Một đêm dật dờ trên sông nước, các chiếc ghe đươc gom lại lúc gần sáng. Những tiếng rầm rì và thì thào khiến nhỏ loáng thoáng hiểu được, chuyến tẩu thoát đã không thành công . Mọi người tiếc rẻ nhìn thấy thấp thoáng chiếc tàu lớn từ đàng xa, cố gắng gom góp mọi nữ trang và tiền bạc hi vọng mua chuộc cho chuyến ra đi tìm tự do.
Trời sáng dần, các ghe đã từ từ nhìn thấy nhau với những gương mặt bơ phờ, thất vọng. Việc thương lượng thất bại, cả đoàn người bị lùa hết lên bờ. Ôm chặc cái giỏ trong lòng, tay nắm lấy gấu áo của chị Hoa, chân hối hả bước những bước dài, nhỏ thoáng thấy bóng anh lướt qua, vượt lên trước, tiếng anh nghe thoảng trong gió, “bé nghe lời chị Hoa, anh sẽ tìm cách chạy trốn”. Giật mình nhỏ ngước lên, nhìn thấy anh nghiêng mình, đầu gật gật như muốn nói, anh biết nổi lo của em, nguy hiểm lắm, anh sẽ cẩn thận. Tiếp tục dõi theo bóng anh, nhỏ nắm chặc tay chị Hoa, cảm nhận cái xiết chặc của chị, xác quyết lòng tin cậy bồi đắp qua một đêm chung ghe.
Được thẫm vấn thành hai nhóm nam nữ riêng biệt, nhỏ ngọ ngoạy trên băng ghế gỗ xù xì, hồi hộp nghe chị khai tên hai chị em vào sổ. Dưới mái nhà tôn hầm hập hắt lấy cái nóng, và thật khó thở với đám người tràn ra đến hàng hiên, nhỏ lắng nghe chị khai bừa tên ba má và địa chỉ nhà mà toàn thân căng thẳng, mồ hôi túa ra nhớp nháp. Cảm giác hai má đỏ lên vì nóng và ngộp, nhỏ nhích người chồm ra phía cửa sổ hứng lấy vài ngọn gió hiếm hoi thổi đến từ phía sau bãi đất trống.
Nhỏ bỗng giật mình, “Bắt lấy nó, bắt lấy nó” tiếng la hét vang lên từ phía sau khu nhà, rồi vài tiếng súng khô khan nổ tan trong không gian và âm thanh náo động của những tiếng chân hối hả chạy trên nền đất làm nhỏ hoảng hốt. Mắt lướt nhanh qua bên nhóm đàn ông, mọi người nhốn nháo, những đôi mắt đảo nhanh, lo lắng không biết điều gì đang xãy ra. Không tìm thấy anh, nhỏ nhắm mắt lại, kêu gào với Chúa, xin Cha bảo vệ anh.
Trong lòng tiếp tục khóc, mắt nhỏ mở to, lỗ tai nhạy bén với mọi tiếng động, toàn thân căng thẳng khi đột nhiên trong khoé mắt nhỏ từ rất xa của bãi đất trống, bóng anh cao lêu khêu hiện ra. Toàn thân anh sũng nước và sình, hai tay giơ cao quá đầu, bước đi siêu vẹo theo họng súng được chĩa vào từ phía sau. Lẫn lộn trong niềm vui thấy anh còn sống, tim nhỏ thắt lại khi anh được đẩy vào và té xuống sàn đất với cái đạp tàn nhẫn. Cùng với lời đay nghiến, bực dọc, “chạy hả mày, mày chạy đàng trời”,… là những cái báng súng giáng xuống tới tấp trên đầu, cổ và lưng anh. Nhỏ bật dậy, nhưng đột ngột bị lôi xuống chúi nhũi sau một băng ghế dày đặt những người. Cánh tay chị Hoa mạnh mẽ ôm chặc gìm lấy nhỏ, hơi thở chị nóng hổi bên tai nhỏ, thì thào, “em không được chạy ra, em phải nghỉ đến má, má sẽ chết mất nếu cả hai anh em của em bị chúng giết”. Xuyên qua những cẳng chân đen đúa, dơ dáy bùn lầy, nhỏ cắn chặc răng, quặn thắc đớ ra chứng kiến gò má anh tét máu, đầu anh gục xuống. Chúa ôi, con biết Chúa quyền năng, con biết Chúa có thể làm được mọi sự, con xin Chúa cứu lấy anh, xin bọn họ dừng tay, xin ngăn trở bọn họ không giết chết anh con. Đầu nhỏ gục xuống, áp má trên nền nhà đất nhỏ như muốn ngất đi vì căng thẳng và tuyệt vọng.
Lại vang lên tiếng chân rầm rầm và huyên náo, nhóm vượt biên mới ùa đến, bơ phờ, nhốn nháo chờ đợi. Hối hả theo lệnh, nhỏ và cả đám người trong này lại bật dậy xếp hàng, nhanh chóng di chuyển qua căn nhà tôn phía trước. Nhìn thấy anh được đẩy vào hàng những người cuối cùng rời cái lán tôn, nhỏ thở phào nhẹ nhỏm, chỉ muốn nhảy cẩng lên tạ ơn Chúa.
Ánh nắng chói chan vùng đất nước mặn chiếu ngay trên đầu giữa trời trưa oi bức. Dân làng tò mò ùa ra, đứng chật hai bên lề của con đường đất sình, ngắm nhìn cả đoàn người bước đi xiêu vẹo, mồ hôi ròng ròng.
Không khác gì nhau, cái lán tôn hầm hập này lại đầy ắp người, những khuôn mặt ngơ ngác, thất thần. Lần này nhỏ và chị bị sắp ngồi bệt ở hàng đầu, tay chân thừa thải, không biết phải dấu đi đâu.
Bất thần nhỏ thấy cái giỏ bị giật phăng ra khỏi tay, rồi bị dốc ngược lên. Từ miệng giỏ, từng thứ riêng tư của nhỏ ào ra và văng tứ tung. Cái lon ghi gô đầy những thuốc chống ói, đau bụng, đau đầu,… mà má đã cẩn thận gói ghém, lăn tròn hướng ra cửa. Nhìn theo cái lon kim loại mang lấy ánh nắng phản chiếu toé ra như những ngôi sao bé tẹo đang di chuyển, lấp lánh, nhỏ như bị tê liệt không dám nhúc nhích hay nhấc tay. Nhưng ánh mắt nhỏ lại vội vàng quay về cái giỏ, theo dõi những ngón tay cáu bẩn đang nắm và lôi tuột cuốn nhật ký của nhỏ ra một cách cẩu thả làm nhầu nát và rách các góc giấy, rồi quăng vào một góc.
Cái giỏ lại được giơ lên cao và lắc mạnh, cuốn kinh thánh văng ra, rơi xuống nền đất cáu bẩn và bật mở với những trang giấy trắng chi chít những chữ in cùng những lằn gạch xanh đỏ đủ màu. Những câu kinh thánh được nhỏ nâng niu dùng thước cẩn thận gạch dưới, hay tô nhẹ phơn phớt chì màu dường như nhảy ra khỏi trang giấy, nhảy múa với những dòng ánh sáng từ những lổ thủng của cái mái tôn củ kỹ, mang theo đầy những hạt bụi li ti của ánh nắng chiều gay gắt.
Những câu kinh thánh luôn làm nhỏ sửng sờ kinh ngạc đến thích thú, thận trọng từng bước đưa dẫn nhỏ tìm thấy “ Đức Chúa Trời là Đấng lạ lùng, Đấng Mưu luận, là Cha đời đời, là Chúa bình an”. Nhiều câu hỏi, nhiều ý tưởng nhỏ từ lâu suy nghiệm và ưu tư được giãi bày một cách thích thú qua từng trang giấy trắng mỏng, dày đặc với những chữ in ngay tắp.
Thảng thốt, nhỏ nhảy chồm lên, nhào đến phủ người lên cuốn kinh thánh trước khi đôi cẳng chân đen đúa kịp vung lên. Toàn thân đè lên, cảm nhận độ cứng của góc nhọn cuốn sách chọt vào khúc ba sườn, nhỏ nhắm mắt, yên tâm chống chịu những cú đá, cái đấm. Vang vang những tiếng quát tháo làm nhỏ len lén hé mắt liếc nhìn, quần áo nhiều màu sắc, lụa vải đắt tiền rồi nữ trang, nhẫn vàng,…vẫn tiếp tục tuôn ra từ các túi xách to và nhỏ. Ah, nhỏ chợt hiểu ra, lập tức dùng tay vòng xuống dưới bụng nhỏ gấp cuốn kinh thánh lại thật kỹ lưỡng, rồi mím môi chịu thêm một cái đá vào bụng, một tay ôm sát cuốn kinh thánh vào lòng, một tay chống xuống nền đất nhỏ nhích mạnh toàn thân ra khỏi tầm chân đá và lết đến gần cửa ra vào. Nhỏ cố gắng ngồi thẳng, dựa lưng vào vách gỗ sần sùi, cẩn thận co hai đầu gối lên cho cuốn kinh thánh lọt thỏm vào bụng. Nhỏ thở phào, yên tâm dửng dưng nhìn đồ mình rơi xuống đất cùng với của nhiều người khác được gom lại và dồn hết vào cái thùng nhôm, rồi được khuân đi.
…
Thất thểu, chán nản và đói lả, hai chị em lang thang đi vào xóm, tìm kiếm một chỗ trọ qua đêm. Sau một đêm bình an trong tình thương chân tình của người làng quê, chị Hoa và nhỏ về đến Sài Gòn trong cái nóng oi bức của buổi trưa hè. Giơ tay ngoắc chiếc xích lô đang rà sát vào lề đường, và cẩn thận giúp nhỏ leo lên ngồi ngay ngắn, chị cười buồn vỗ vỗ đôi vai nhỏ, em về với má nhe. Nhỏ ôm lấy chị nghẹn ngào, cám ơn chị đã giúp em, nếu không có chị, em đã không được về sớm như vậy. Nước mắt ràn rụa, nhỏ bịn rịn buông tay, bóng chị mờ dần, nhập nhoè lẩn lộn hình ảnh anh với đôi mắt thấp thoáng xa tít, xa như giấc mơ của má, của anh em nhỏ đang nhè nhẹ trôi xa tầm tay. Nhỏ rút người vào góc xe, vòng tay xiết nhẹ cái bao nylon, cảm nhận độ dày của cuốn kinh thánh, rồi ngả người thả lỏng nghe chiếc xích lô từ từ quay hướng hòa nhập vào dòng xe cộ, lúc lắc cọc cạch đưa nhỏ về lại với má, và để lại anh với tương lai mịt mù như một hố sâu thăm thẳm, đen ngòm, hun hút.
Vừa gọi tên em, tôi vừa nắm song cổng sắt rỉ sét lay nhẹ và nhón gót nhìn vào căn nhà nhỏ sáng trưng ánh đèn neon. Không một bóng người. Không tiếng trả lời. Tôi loay hoay dựng chiếc xe đạp vào bờ tường gần đó, rồi đứng im nghe ngóng. Căn nhà tĩnh lặng chìm trong không khí nhộn nhịp, ồn ào của cuộc sống thường nhật trong con hẻm nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn hoa lệ.
Sau buổi nhóm chiều Chúa Nhật vừa rồi, tôi suy nghĩ miên man bởi những câu trả lời lấp lững, những ánh mắt lo âu của các em thiếu niên khi tôi hỏi thăm về Huy. Hướng dẫn lớp thiếu niên trên năm mươi em, nhóm đều đặn mỗi chiều Chúa Nhật thật sự quá tải cho tôi – một sinh viên đại học năm hai từ tỉnh lẻ ngỡ ngàng bước chân vào cuộc sống đô thị phồn hoa.
Một năm trôi qua thật nhanh! Mới ngày nào anh nhìn tôi với ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy khích lệ, “Hãy mạnh dạn nhận trách nhiệm. Làm việc được với thiếu niên, em sẽ dễ dàng sống với nhiều lứa tuổi. Hãy cho các em tình thương của em.” Tôi trân trọng đón nhận, để rồi hôm nay, với tình thương đó, tôi đang đứng ở con hẻm nhỏ này…
“Tụi em nghĩ lần này chị nên đi thăm một mình đi. Huy nó đang buồn, má nó bỏ nó cho bà ngoại, đi Mỹ lâu lắm rồi, nghe nói má nó mới về.” Lời giục giã tha thiết của các em hôm đó văng vẳng bên tai khiến tôi nấn ná thêm chút nữa. Mùi thơm ngào ngạt của cơm vừa chín tới bay ra từ những căn nhà nhỏ làm tôi bất giác hít một hơi thật sâu rồi khoan khoái thở ra, tận hưởng không khí trong lành của buổi chiều êm ả. Nắng chiều tắt dần, đây đó sót lại vài tia nắng yếu ớt hắt xuống từ góc mái tôn của những căn nhà xiêu vẹo.
Tôi bước gần lại, toan giơ tay lay cái cổng sắt lần nữa. Bỗng ánh mắt tôi hướng về phía cái tủ buffet cũ kỹ, bà cụ với chiếc áo bà ba màu mỡ gà, lưng có chút hơi còng, chậm rãi bước ra, đôi mắt nghi ngại nhìn tôi dò hỏi, “Cô tìm ai?” Và dường như không đợi tôi trả lời, bà tiếp, “À, cô tìm thằng Huy phải không? Để tôi… để tôi gọi nó cho cô.” Rồi chợt nhanh nhẹn hẳn lên, bà cụ tay đẩy cánh cổng sắt, miệng móm mém, chiếc cổ nhăn nheo rướn cao, cất giọng khàn đục nhưng khá to réo gọi tên Huy.
1
Thật kỳ lạ, chỉ vài phút sau, từ góc khuất của một con hẻm, cái đầu đinh của Huy xuất hiện, bóng Huy đổ dài, rõ dần dưới ánh đèn đường mới vừa bật lên. Vẫn chiếc áo sơ-mi vàng nhạt hai tay xắn cao như thường lệ, Huy ngập ngừng đưa tay lên vò đầu, đôi chân vẫn tiếp tục rảo bước. Nhìn thấy tôi, Huy không nói gì, cũng không mấy ngạc nhiên nhưng lại ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu đặt sát ngay bờ tường, tay nhấc chiếc ghế khác đặt xuống bên cạnh, vỗ vỗ rồi nhìn tôi ra hiệu. Bối rối, tôi im lặng ngồi xuống ghế. Huy ngượng ngập với lấy một nhánh chổi rơi vãi trên nền đất cát, cắm cúi nguệch ngoạc vẽ những hình ảnh vô nghĩa. Tôi chăm chú nhìn Huy: một nửa gương mặt bị che khuất, đôi môi mím chặt bướng bỉnh. Hít một hơi thật dài, tôi nhẹ nhàng cất tiếng phá tan sự im lặng, “Chị nghe nói em vừa gặp lại mẹ?” Tiếp tục đưa cọng chổi vẽ những cánh hoa, mắt không nhìn tôi, Huy gật gật. Bất chợt Huy cất giọng, nói trổng “Gặp rồi, đi rồi, không nói gì nhiều, chỉ khóc không hà.” Tôi nghe đau nhói trong tim, thừ người ra không biết nói gì, tâm tư trôi về dĩ vãng…
“Má đi nghe con…” Chập chờn trong giấc ngủ lúc trời còn chạng vạng, nhỏ mơ màng nghe mùi thơm của má và khoan khoái cảm nhận bàn tay ấm áp vén mùng ôm lấy nhỏ, xoa đầu vuốt tóc đầy yêu thương. Đột nhiên nhỏ tỉnh giấc, linh cảm có điều gì đó bất thường. Nhỏ nhổm dậy, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng má với cái khoác màu xanh biển đậm khuất sau cánh cửa. Nhỏ lại chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị, mơ thấy má, mơ thấy … để rồi sau đó mỗi ngày nhỏ chỉ còn biết ấm ức ôm lấy chiếc áo gấm bông của má, vùi đầu hít lấy hương thơm nhẹ nhàng phảng phất, thổn thức nhớ má, gọi thầm, mà không dám hé răng…
“Chị sao vậy?” Huy cất tiếng hỏi làm tôi giật mình. Quay lại, tôi thấy Huy nhìn tôi chăm chú, “Sao ngó chị buồn thiu dzậy?” Ánh mắt dò hỏi của Huy làm tôi chợt tỉnh, lắc lắc đầu, chưa kịp nói gì thì Huy lại tiếp lời. Và rồi dường như vai trò bị đảo ngược, Huy huyên thuyên kể về những ký ức vui buồn với bà ngoại, với gánh xôi ngày ngày nuôi hai bà cháu, với cái xóm nhỏ hiền hòa sống đùm bọc lẫn nhau… Tôi dần hòa mình vào câu chuyện đời của hai bà cháu, tiếng cười lúc to lúc nhỏ, hòa lẫn với những tiếng xào xạc của bụi tre già trong cơn gió chiều, làm tươi mát tâm hồn, gội đi phần nào ưu tư mệt mỏi. Câu chuyện ngày càng rôm rả, chuyển sang những vui buồn của trường lớp, từ nụ cười của cô bạn cùng bàn với cái răng khểnh thật dễ thương đến bà cô giáo hắc ám với đôi mắt lé lé. Lối diễn đạt sinh động và cách dùng từ của Huy làm chị em tôi cười thật thoải mái đến tận chiều tối.
Giờ đây, ngồi bó gối ở Bãi Sau của biển Vũng Tàu, tôi thích thú hướng mặt đón lấy gió biển mát rượi, hít lấy hương biển mằn mặn, nghe đâu đó tiếng cười vô tư của Huy xen trong tiếng sóng vỗ rì rào. Tuổi thiếu niên là vậy, bề ngoài có vẻ rất bướng bỉnh, khó dạy, hay chống đối, nhưng bên trong là cả một tâm hồn nhạy cảm, dễ tổn thương và rất khao khát tình thương. “Hãy cho các em tình thương của em,” lời khuyên của anh vẫn như một điệp khúc vang mãi trong tâm tôi.
Thoảng trong gió, lẫn trong tiếng cười nói ồn ào tôi nghe tiếng ai đó gọi tên mình. Lấp ló sau rặng dương, một bóng cao với chùm tóc đuôi ngựa, một thấp với mái tóc dài xỏa ngang lưng, hai
2
cô nàng TM và HM đang dùng tay làm loa hướng về tôi gọi ơi ới, “Đi về chị ơi, đói rồi!” Chống tay đứng lên, phủi vội những hạt cát, tôi chợt liếc mắt thấy Huy đang chạy hết tốc lực về hướng cây dương. Chạy phía sau là Tấn, cậu bé tóc hơi quăn, mới tham gia sinh hoạt thiếu niên gần đây, cũng đang cố gắng tăng tốc. Cả hai té nhào xuống cát rồi ngồi ì tại chỗ nhe răng cười. Cười với ai vậy hè, không cười với mình, tôi tự nhủ và đảo mắt nhìn quanh. Không xa, dưới một gốc dương, VP đang toe toét cười, đôi chân vùi sâu trong cát làm cô bé trông thật ngộ nghĩnh. Hai cậu nhỏ lại hối hả đứng dậy chạy về hướng VP. Thật bất ngờ cho tôi, cả hai đồng quỳ một chân xuống, nắm bốn tay vào nhau tạo thành một cái một cái kiệu, mắt hướng về VP chờ đợi. Cũng ngạc nhiên như tôi, VP tròn mắt, rồi luống cuống đưa tay che miệng đang há hốc. Hai nhỏ TM và HM sau rặng dương đột nhiên reo hò, cổ vũ, khích lệ làm VP e thẹn từ từ rút nhân ra khỏi cát, leo lên kiệu.
Tôi bật cười, tháp tùng theo đám rước kiệu ngộ nghĩnh. Chông chênh và nghiêng ngã theo những bước chân của Huy và Tấn, bóng VP đổ dài trong ánh nắng chiều lấp lánh trên nền cát, lấp lánh như ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa chiếu vào cuộc đời em. Tiếng hát, tiếng cười nói lao xao làm tôi muốn nhảy lên, vỡ òa lòng biết ơn Thiên Chúa. Cám ơn Ngài đã nhân từ cho phép tôi được là cánh tay của Ngài chạm đến một phần nhỏ trong cuộc đời các em. Chân vẫn bước đi theo tiếng lao xao, mắt nhắm lại, tôi hướng về Chúa thì thầm trao các em tôi trong tay Ngài. Mai đây dù có thế nào, xin Chúa luôn đồng hành cùng các em trọn con đường đời.
Chiếc xe Toyota bảy chỗ từ từ ngừng lại, cày theo một luồng khói bụi thốc vào khi chồng tôi mở cửa xe, nhảy xuống và giữ lấy cửa cho mọi người lần lượt tay xách gói, tha bị, hớn hở đem các đồ mua sắm vào nhà. Trong ánh nắng chói chang mắt anh nheo lại, bàn tay đưa lên trán che nắng nhưng không che được gương mặt bí xị, nhăn quéo vì gió bụi Sài gòn. Cửa xe lại từ từ đóng lại, tôi và bố mẹ chồng tiếp tục ghé tiệm áo dài. Ngồi trong góc xe tôi vẫn bắt kịp cái nháy mắt chia tay của anh, vừa kịp nhe răng cười lại, ánh mắt tôi đụng phải tia nhìn của bố chồng. Bất thình lình, bố chồm từ hàng ghế trên, quay hẳn cái đầu xuống phía tôi, “này con, làm thế nào nhé, nhưng con phải trị được cái tính gắt gỏng của nó nhé, cái thằng, …cứ gắt như mắm tôm”. Vừa giật mình vì ánh mắt nghiêm trọng của bố, tôi lại phì cười vì lối ví sánh dí dỏm của người Bắc. “Gắt như mắm tôm” là sao nhỉ ?, tôi không tài nào hiểu nỗi, mắm là những món ăn thật xa lạ với tôi.
Đột nhiên trong đầu tôi lại lý sự, “bố mẹ còn chưa trị nổi, làm sao đến lượt con”, và dường như lời chưa ở trên lưỡi tôi, Chúa đã biết trọn cả rồi (Thi thiên 139:4), giọng mẹ chồng trổi lên, “ôi cái thằng đẻ ngược ấy, ông nói làm sao mà con bé nó trị nổi, …kinh …tưởng chết cả mẹ lẫn con…” và rồi suốt đoạn đường còn lại, bà kể lại trận chiến với tử thần, cùng bác sĩ giành lại sự sống cho anh và cho chính mình trong cơn sinh khó vì thai nhi không trở đầu, ngặt nghèo trong chiến tranh may mắn gặp được ông bác sĩ chưa kịp di tản. Tiếp tục thả hồn trở về những ngày tháng ông đi trận triền miên, một mình vò vỏ sanh con rồi nuôi con, chất giọng Hà nội ấm áp của bà, lúc lên lúc xuống, có đôi lúc hờn dỗi ông, có lúc xót xa cho đàn con thiếu đi sự chăm sóc của người cha, làm tôi cuốn đi với câu chuyện, trong đầu nảy sinh vô số những câu hỏi và thắc mắc. Điều gì trong gia đình, và trong quản đời của chính anh góp phần hình thành con người và cá tính người đàn ông mà tôi vừa bước vào kết ước sống chung trọn đời.
Nhớ lại ánh mắt lo âu ba má, những lời thủ thỉ tâm sự của các anh chị trong những ngày chuẩn cho lễ cưới, tôi thương cả nhà quá, ai cũng ưu tư cho Út, được cưng chiều yêu thương, giờ lấy chồng đi xa. Tôi biết không làm sao nói cho cả nhà yên tâm, nhưng quyết định bắt đầu sống với lời nhắc nhở của Mục sư Troibsh, hãy mời Đức Chúa Trời bước vào hôn nhân của bạn, với sự hiện diện của Thiên Chúa trên đỉnh tam giác hôn nhân, gia đình bạn sẽ vượt qua sóng gió, ngay khi bạn bắt đầu giương buồm ra khơi.
Hòa lẫn với lời Chúa vang vang trong thánh đường của giờ làm lễ hôn phối, tôi nghe từ trong sâu thẳm của lòng mình lời khẩn cầu của chính tôi khi cùng anh, quỳ xuống, đặt tay mình trên cuốn Kinh Thánh, xin Chúa đi cùng chúng con trong hôn nhân này. Rồi nhìn thấy anh lóng ngóng, luống cuống giúp tôi đang vụng về cố gắng đứng lên trong chiếc áo cưới kết đầy ren trắng ngần, tôi rạng rỡ nghe tiếng Chúa hứa, Ta đi cùng con luôn luôn, Ta ở cùng con luôn, …cho đến tận thế…mà trong chốc lát quên mất nghi thức của lễ cưới, hai đứa đứng như phổng hướng về mục sư. Đột nhiên tôi nhận ra mục sư cũng đứng im,… văng vẳng xôn xao tiếng thì thào nhắc tuồng của các anh chị tôi ngồi trên các dãy ghế, “ xoay lại, xoay lại em”. Ah thì ra, bây giờ là hướng về và ra mắt hội thánh cùng hai họ, anh nắm tay tôi, cùng ngượng ngùng xoay người. Mọi người lao xao nhướng mắt, nghiêng đầu ngắm nhìn đôi trẻ với nụ cười thích thú và bao dung.
Nhanh quá, ngày nắm tay nhau bước ra khỏi lễ đường, với lời hứa đi cùng của Chúa tưởng chừng mới hôm qua thấm thoát đã hơn một tháng, lại đến ngày đưa anh ra phi trường. Trên xe tiếng mẹ chồng vẫn ấm áp, “con nhớ cầm cái bao áo dài xuống đấy nhé”, vậy đó, trong mắt mẹ, chúng tôi vẫn là những cô cậu “con nít” mới thành chồng thành vợ, cần bảo ban uốn nắn. Mà thiệt, mẹ đỡ cho tôi bao nhiêu là cú ngố trước mặt mọi người.
Và Chúa cũng thầm thì, “Ta sẽ bồng ẳm con,…ta đã làm ra, thì còn gánh vác,…Ta sẽ bồng ẳm và giải cứu…Ta sẽ ở cùng con…”. Nhắm mắt, tôi ngã người ra dựa vào nệm ghế xe, lòng xúc động nghe tiếng Chúa xác quyết bước vào hôn nhân cùng tôi. Cám ơn Cha Thiên Thượng, có Ngài, có Đấng được xưng là Đấng Mưu Luận, là Đức Chúa Trời quyền năng, là Cha đời đời, là Chúa bình an,…đi cùng. Tôi mĩm cười, nắm lấy lời hứa đó …bước vào tương lai.
Human hands open palm up worship. Eucharist Therapy Bless God Helping Repent Catholic Easter Lent Mind Pray. Christian Religion concept background. fighting and victory for god
Trong hoàn cảnh xã hội biến động, đầy bất an với dịch lệ và tình hình kinh tế chính trị ngày càng căng thẳng, không khí giáng sinh lại về. Khắp nơi cố gắng trang hoàng cây thông rực rỡ, ánh đèn lấp lánh, nhưng tràn ngập trong các ca khúc giáng sinh rộn rã vẫn len lỏi sự khó thở của những lệnh cấm giới hạn nhiều hoạt động nhằm ngăn chặn dịch bịnh lan tràn.
Buổi sáng tĩnh mịch cuối tuần, yên lặng nhìn qua khung cửa kính, ngắm nhìn những bông tuyết cuộc tròn xoáy trong không gian, tôi đã xúc động nghỉ đến cô gái trẻ Ma-ri, bôn ba chạy đến với người chị họ yêu kính Chúa, là Ê-li-sa-bét.
Vả, sự giáng sanh của Đức Chúa Giê-Xu Christ đã xãy ra như vầy: Khi Ma-ri, mẹ Ngài, đã hứa gả cho Giô-sép, song chưa ăn ở cùng nhau, thì người đã chịu thai bởi đức Thánh Linh. Giô-sép chồng người là người có nghĩa, chẳng muốn cho người mang xấu, bèn toan đem để nhẹm. Song đang ngẫm nghĩ về việc ấy, thì thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong giấc chiêm bao mà phán rằng….Ma-thi-ơ 1:18-20
Đoạn kinh thánh rất quen thuộc cho mỗi mùa giáng sinh, và có lẽ không cần mở kinh thánh, tôi vẫn có thể đọc tiếp, thiên sứ đã nói những gì với Giô-sép. Nhưng trong giờ tĩnh nguyện sáng nay, đọc đoạn kinh thánh này, tôi đã khựng lại “….Giô-sép, chồng người là người có nghĩa, chẳng muốn cho người mang xấu, bèn toan để nhẹm. Song đang ngẫm nghỉ về việc ấy,…”
Cụm từ “…song đang ngẫm nghỉ về việc ấy…” nghe thật đơn giản và ngắn gọn, nhưng bổng chốc hiện rõ trong tôi một đoạn đường dài, một khoảng thời gian không ngắn Ma-ri đã một mình lặn lội trong tình trạng thai nghén ở giai đoạn đầu, đến thăm Ê-li-sa-bét và lưu lại chừng ba tháng với người chị em bà con này.
Bài học trong giờ tĩnh nguyện sáng nay đã đưa tôi trở về khung cảnh của văn hóa Trung Đông thời bấy giờ. Ma-ri có thể chỉ là cô bé 15-16 tuổi, ngoan đạo, yêu Chúa, trong trắng chờ ngày mình được gả cho vị hôn thê theo phong tục. Khi Ma-ri quyết định vâng lời Chúa, “Ma-ri thưa rằng: Tôi đây là tôi tớ Chúa; xin sự ấy xãy ra cho tôi như lời người truyền” (Lu-ca 1:38), áp lực của bạn cùng lứa tuổi và gia đình và xã hội chắc chắn không phải đơn giản và dễ dàng vượt qua. Và chắc hẳn phản ứng từ phía Giô-sép cũng không nhẹ nhàng chút nào, dù có thể Ma-ri đã không biết Giô-sép nghỉ gì?
Kinh thánh đã không cho biết, Giô-sép “đang ngẫm nghĩ về việc ấy”, việc vị hôn thê có thai trước ngày cưới kéo dài bao lâu. Việc toan tính, suy nghĩ của Giô-sép có thể kéo dài nhiều ngày, nhiều tuần, và thậm chí đến nhiều tháng chăng?
Tôi cảm động học biết Đức Chúa Trời là Đấng toàn tri, Chúa hiểu rõ những gì Ma-ri sẽ phải trãi qua. Và lòng yêu thương nhân từ của Ngài đã củng cố đức tin của Ma-ri, khi Chúa nhắc đến năng quyền của Ngài trên Ê-li-sa-bét. Thật vậy, từ kinh nghiệm bản thân nhận biết quyền năng từ Thiên Chúa qua mối liên hệ mật thiết với Ngài đã khiến Ê-li-sa-bét chào đón Ma-ri với niềm vui “…mẹ Chúa đến thăm ta…”. Lời chào mừng của người chị họ thật sự yêu kính Chúa đã khiến đức tin trong sứ mạng Ma-ri đã nhận từ nơi Chúa được xác quyết mạnh mẽ và được nuôi dưỡng trong một thời gian cần thiết và đáng kể.
Kinh thánh không hề nhắc đến Giô-sép trong giai đoạn này của cuộc đời Ma-ri. Có phải chăng trong lúc này, Giô-sép vẫn còn đang “ngẫm nghỉ” và suy tính. Có phải chăng suy nghĩ của Giô-sép đang được đưa dẫn bởi một con người “có nghĩa”trong mắt của nền văn hóa Trung Đông, bởi tập tục lễ nghi của Do Thái giáo, đã đem Giô-sép đến quyết định trong tư tưởng cố gắng bảo vệ danh tiếng của mình và của Ma-ri “toan để nhẹm, không muốn Ma-ri mang xấu.”
Trước giờ, tôi luôn nghỉ đến Giô-sép và Ma-ri như một bức tranh đẹp của một cặp đôi hoàn hảo trong sự tin kính, nhưng không hề thấy những chặng đường quanh co bên trong và đằng sau.
Giờ đây, tôi thật sự cúi đầu trước Chúa học lấy tâm tình của cô gái nhỏ Ma-ri. Trong khi Giô-sép chìm đắm trong ngẫm nghỉ và suy tính, Ma-ri vẫn chỉ chuyên tâm vào sứ mạng đã nhận nơi Chúa, chăm sóc bản thân và con trẻ cả thuộc linh lẫn thuộc thể, mà không một lời giải thích hay tìm cách thuyết phục Giô-sép.
Là người vợ, người mẹ của thời đại ngày nay, đã, đang và sẽ có những giai đoạn, những quan điểm mà tôi và những người thân xung quanh chưa cảm thông hay đồng ý. Người phối ngẫu và các con có thể chưa hiểu và ủng hộ những gì Chúa khải tỏ cho riêng tôi. Những gì Chúa nói với tôi trong buổi sáng tĩnh nguyện hôm nay qua hình ảnh cô gái nhỏ Ma-ri thật quá rõ ràng. Hãy sẵn sàng nở nụ cười chăm sóc gia đình mỗi ngày với niềm vui tin chắc rằng Chúa đã, như Chúa đã từng làm việc trên Ma-ri và Giô-sép, và Chúa đang làm việc theo cách của Ngài và trong thời điểm của Ngài trên những người thân yêu của tôi.
Tôi thật lòng tạ ơn Chúa và hứa nguyện:
Tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài làm cho chúng con được thắng trong Đấng Christ luôn luôn. Con xin chuyên tâm vào ý muốn của Chúa mỗi ngày trong thì giờ tĩnh nguyện với Lời Ngài. Xin Chúa hướng dẫn con chạy đến những người tin kính Chúa để xác quyết và nuôi dưỡng sự bày tỏ của Chúa cho chính con. Để rồi, cho con ở trước mặt Đức Chúa Trời là mùi thơm của Đấng Christ. Và bởi con, Ngài rải mùi thơm về sự nhận biết Ngài khắp chốn ở giữa những người thân được cứu, và chưa được cứu. Trong danh Chúa Giê-Xu Christ. Amen