“Huy ơi, Huy ơi…!”
Vừa gọi tên em, tôi vừa nắm song cổng sắt rỉ sét lay nhẹ và nhón gót nhìn vào căn nhà nhỏ sáng trưng ánh đèn neon. Không một bóng người. Không tiếng trả lời. Tôi loay hoay dựng chiếc xe đạp vào bờ tường gần đó, rồi đứng im nghe ngóng. Căn nhà tĩnh lặng chìm trong không khí nhộn nhịp, ồn ào của cuộc sống thường nhật trong con hẻm nhỏ lọt thỏm giữa Sài Gòn hoa lệ.
Sau buổi nhóm chiều Chúa Nhật vừa rồi, tôi suy nghĩ miên man bởi những câu trả lời lấp lững, những ánh mắt lo âu của các em thiếu niên khi tôi hỏi thăm về Huy. Hướng dẫn lớp thiếu niên trên năm mươi em, nhóm đều đặn mỗi chiều Chúa Nhật thật sự quá tải cho tôi – một sinh viên đại học năm hai từ tỉnh lẻ ngỡ ngàng bước chân vào cuộc sống đô thị phồn hoa.
Một năm trôi qua thật nhanh! Mới ngày nào anh nhìn tôi với ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy khích lệ, “Hãy mạnh dạn nhận trách nhiệm. Làm việc được với thiếu niên, em sẽ dễ dàng sống với nhiều lứa tuổi. Hãy cho các em tình thương của em.” Tôi trân trọng đón nhận, để rồi hôm nay, với tình thương đó, tôi đang đứng ở con hẻm nhỏ này…
“Tụi em nghĩ lần này chị nên đi thăm một mình đi. Huy nó đang buồn, má nó bỏ nó cho bà ngoại, đi Mỹ lâu lắm rồi, nghe nói má nó mới về.” Lời giục giã tha thiết của các em hôm đó văng vẳng bên tai khiến tôi nấn ná thêm chút nữa. Mùi thơm ngào ngạt của cơm vừa chín tới bay ra từ những căn nhà nhỏ làm tôi bất giác hít một hơi thật sâu rồi khoan khoái thở ra, tận hưởng không khí trong lành của buổi chiều êm ả. Nắng chiều tắt dần, đây đó sót lại vài tia nắng yếu ớt hắt xuống từ góc mái tôn của những căn nhà xiêu vẹo.
Tôi bước gần lại, toan giơ tay lay cái cổng sắt lần nữa. Bỗng ánh mắt tôi hướng về phía cái tủ buffet cũ kỹ, bà cụ với chiếc áo bà ba màu mỡ gà, lưng có chút hơi còng, chậm rãi bước ra, đôi mắt nghi ngại nhìn tôi dò hỏi, “Cô tìm ai?” Và dường như không đợi tôi trả lời, bà tiếp, “À, cô tìm thằng Huy phải không? Để tôi… để tôi gọi nó cho cô.” Rồi chợt nhanh nhẹn hẳn lên, bà cụ tay đẩy cánh cổng sắt, miệng móm mém, chiếc cổ nhăn nheo rướn cao, cất giọng khàn đục nhưng khá to réo gọi tên Huy.
1
Thật kỳ lạ, chỉ vài phút sau, từ góc khuất của một con hẻm, cái đầu đinh của Huy xuất hiện, bóng Huy đổ dài, rõ dần dưới ánh đèn đường mới vừa bật lên. Vẫn chiếc áo sơ-mi vàng nhạt hai tay xắn cao như thường lệ, Huy ngập ngừng đưa tay lên vò đầu, đôi chân vẫn tiếp tục rảo bước. Nhìn thấy tôi, Huy không nói gì, cũng không mấy ngạc nhiên nhưng lại ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu đặt sát ngay bờ tường, tay nhấc chiếc ghế khác đặt xuống bên cạnh, vỗ vỗ rồi nhìn tôi ra hiệu. Bối rối, tôi im lặng ngồi xuống ghế. Huy ngượng ngập với lấy một nhánh chổi rơi vãi trên nền đất cát, cắm cúi nguệch ngoạc vẽ những hình ảnh vô nghĩa. Tôi chăm chú nhìn Huy: một nửa gương mặt bị che khuất, đôi môi mím chặt bướng bỉnh. Hít một hơi thật dài, tôi nhẹ nhàng cất tiếng phá tan sự im lặng, “Chị nghe nói em vừa gặp lại mẹ?” Tiếp tục đưa cọng chổi vẽ những cánh hoa, mắt không nhìn tôi, Huy gật gật. Bất chợt Huy cất giọng, nói trổng “Gặp rồi, đi rồi, không nói gì nhiều, chỉ khóc không hà.” Tôi nghe đau nhói trong tim, thừ người ra không biết nói gì, tâm tư trôi về dĩ vãng…
“Má đi nghe con…” Chập chờn trong giấc ngủ lúc trời còn chạng vạng, nhỏ mơ màng nghe mùi thơm của má và khoan khoái cảm nhận bàn tay ấm áp vén mùng ôm lấy nhỏ, xoa đầu vuốt tóc đầy yêu thương. Đột nhiên nhỏ tỉnh giấc, linh cảm có điều gì đó bất thường. Nhỏ nhổm dậy, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng má với cái khoác màu xanh biển đậm khuất sau cánh cửa. Nhỏ lại chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị, mơ thấy má, mơ thấy … để rồi sau đó mỗi ngày nhỏ chỉ còn biết ấm ức ôm lấy chiếc áo gấm bông của má, vùi đầu hít lấy hương thơm nhẹ nhàng phảng phất, thổn thức nhớ má, gọi thầm, mà không dám hé răng…
“Chị sao vậy?” Huy cất tiếng hỏi làm tôi giật mình. Quay lại, tôi thấy Huy nhìn tôi chăm chú, “Sao ngó chị buồn thiu dzậy?” Ánh mắt dò hỏi của Huy làm tôi chợt tỉnh, lắc lắc đầu, chưa kịp nói gì thì Huy lại tiếp lời. Và rồi dường như vai trò bị đảo ngược, Huy huyên thuyên kể về những ký ức vui buồn với bà ngoại, với gánh xôi ngày ngày nuôi hai bà cháu, với cái xóm nhỏ hiền hòa sống đùm bọc lẫn nhau… Tôi dần hòa mình vào câu chuyện đời của hai bà cháu, tiếng cười lúc to lúc nhỏ, hòa lẫn với những tiếng xào xạc của bụi tre già trong cơn gió chiều, làm tươi mát tâm hồn, gội đi phần nào ưu tư mệt mỏi. Câu chuyện ngày càng rôm rả, chuyển sang những vui buồn của trường lớp, từ nụ cười của cô bạn cùng bàn với cái răng khểnh thật dễ thương đến bà cô giáo hắc ám với đôi mắt lé lé. Lối diễn đạt sinh động và cách dùng từ của Huy làm chị em tôi cười thật thoải mái đến tận chiều tối.
Giờ đây, ngồi bó gối ở Bãi Sau của biển Vũng Tàu, tôi thích thú hướng mặt đón lấy gió biển mát rượi, hít lấy hương biển mằn mặn, nghe đâu đó tiếng cười vô tư của Huy xen trong tiếng sóng vỗ rì rào. Tuổi thiếu niên là vậy, bề ngoài có vẻ rất bướng bỉnh, khó dạy, hay chống đối, nhưng bên trong là cả một tâm hồn nhạy cảm, dễ tổn thương và rất khao khát tình thương. “Hãy cho các em tình thương của em,” lời khuyên của anh vẫn như một điệp khúc vang mãi trong tâm tôi.
Thoảng trong gió, lẫn trong tiếng cười nói ồn ào tôi nghe tiếng ai đó gọi tên mình. Lấp ló sau rặng dương, một bóng cao với chùm tóc đuôi ngựa, một thấp với mái tóc dài xỏa ngang lưng, hai
2
cô nàng TM và HM đang dùng tay làm loa hướng về tôi gọi ơi ới, “Đi về chị ơi, đói rồi!” Chống tay đứng lên, phủi vội những hạt cát, tôi chợt liếc mắt thấy Huy đang chạy hết tốc lực về hướng cây dương. Chạy phía sau là Tấn, cậu bé tóc hơi quăn, mới tham gia sinh hoạt thiếu niên gần đây, cũng đang cố gắng tăng tốc. Cả hai té nhào xuống cát rồi ngồi ì tại chỗ nhe răng cười. Cười với ai vậy hè, không cười với mình, tôi tự nhủ và đảo mắt nhìn quanh. Không xa, dưới một gốc dương, VP đang toe toét cười, đôi chân vùi sâu trong cát làm cô bé trông thật ngộ nghĩnh. Hai cậu nhỏ lại hối hả đứng dậy chạy về hướng VP. Thật bất ngờ cho tôi, cả hai đồng quỳ một chân xuống, nắm bốn tay vào nhau tạo thành một cái một cái kiệu, mắt hướng về VP chờ đợi. Cũng ngạc nhiên như tôi, VP tròn mắt, rồi luống cuống đưa tay che miệng đang há hốc. Hai nhỏ TM và HM sau rặng dương đột nhiên reo hò, cổ vũ, khích lệ làm VP e thẹn từ từ rút nhân ra khỏi cát, leo lên kiệu.
Tôi bật cười, tháp tùng theo đám rước kiệu ngộ nghĩnh. Chông chênh và nghiêng ngã theo những bước chân của Huy và Tấn, bóng VP đổ dài trong ánh nắng chiều lấp lánh trên nền cát, lấp lánh như ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa chiếu vào cuộc đời em. Tiếng hát, tiếng cười nói lao xao làm tôi muốn nhảy lên, vỡ òa lòng biết ơn Thiên Chúa. Cám ơn Ngài đã nhân từ cho phép tôi được là cánh tay của Ngài chạm đến một phần nhỏ trong cuộc đời các em. Chân vẫn bước đi theo tiếng lao xao, mắt nhắm lại, tôi hướng về Chúa thì thầm trao các em tôi trong tay Ngài. Mai đây dù có thế nào, xin Chúa luôn đồng hành cùng các em trọn con đường đời.