Hoàng Hương Thiên Kim
Cuống quýt chị dâu quơ vội vài bộ đồ, giúi vào chiếc xách tay, ân cần đưa hai anh em nhỏ ra tận cửa, trong lúc má im lặng đưa mắt dõi theo, cố thay cho lời chia tay hay chúc may mắn. Cầm lấy chiếc túi chị dâu quàn lên vai mình, nhỏ kín đáo nhét xuống dưới đáy giỏ cuốn kinh thánh Hạnh Nhân tặng, rồi hối hả cùng anh leo lên chiếc xích lô buông bạt che kín bốn bề, tránh những giọt mưa đang rơi nhẹ. Cọc cạch, và lắc lư theo chiếc càng xe xích lô đang nhúc nhích từ từ quay đầu hòa vào dòng xe cộ đông đúc, nhỏ và anh im lặng thả tâm tư bồng bềnh theo tương lai thật mờ mịt.
Theo những cái xóc trên đường, góc cạnh cứng của cuốn kinh thánh trong giỏ cấn cấn vào bụng, nhỏ như nghe tiếng Hạnh Nhân trong trẻo reo vui, “ cho L nè”, ánh mắt lấp lánh và miệng cười thật tươi, tay chìa ra cuốn kinh thánh bìa da nâu. Rồi chạm ánh mắt cô, đôi mắt đang nhìn nhỏ thật dịu dàng, “Thulê giữ cẩn thận nhé, cho con lời Chúa mỗi ngày đây”. Hai mẹ con cô bạn mới, ở tiệm sách đối diện nhà đã làm nhỏ luống cuống, ngỡ ngàng và nhỏ không dám tin đó là sự thật. Trong hoàn cảnh mà sách vở và mọi văn phẩm được xem là đồi trụy, bị nghiêm cấm và phá hủy theo lịnh của chính quyền mới, món quà thật quá lớn và quý giá, ngoài sự trông đợi của nhỏ. Đáy lòng rộn rã, rụt rè nhỏ giơ tay đón lấy cuốn kinh thánh, xúc động cảm nhận được góc cạnh cứng của bìa da nâu, và sự mềm mại của những lớp giấy thơm mùi mực nặng đầy tình thương và lòng tôn trọng trân quý.
Xóc xóc cái giỏ, nhỏ cảm thấy yên tâm nghỉ đến tương lai mờ mịt, giơ tay nắm chặc tay anh, hai anh em nhỏ được đưa xuống một trong nhiều chiếc ghe dọc theo mé sông, sau khi chờ tại bờ sông cho trời xập tối. Trong khuôn khổ chật hẹp của chiếc ghe dùng cho hai người chèo, nhỏ cố gắng nép người gối đầu trên vai anh, co chân để không đụng vào người đang ngồi bên trái. Trong ánh sáng chập chờn thỉnh thoảng hắt ra từ xa, nhỏ nhìn thấy thêm vài người trong khoang.
…
Một đêm dật dờ trên sông nước, các chiếc ghe đươc gom lại lúc gần sáng. Những tiếng rầm rì và thì thào khiến nhỏ loáng thoáng hiểu được, chuyến tẩu thoát đã không thành công . Mọi người tiếc rẻ nhìn thấy thấp thoáng chiếc tàu lớn từ đàng xa, cố gắng gom góp mọi nữ trang và tiền bạc hi vọng mua chuộc cho chuyến ra đi tìm tự do.
Trời sáng dần, các ghe đã từ từ nhìn thấy nhau với những gương mặt bơ phờ, thất vọng. Việc thương lượng thất bại, cả đoàn người bị lùa hết lên bờ. Ôm chặc cái giỏ trong lòng, tay nắm lấy gấu áo của chị Hoa, chân hối hả bước những bước dài, nhỏ thoáng thấy bóng anh lướt qua, vượt lên trước, tiếng anh nghe thoảng trong gió, “bé nghe lời chị Hoa, anh sẽ tìm cách chạy trốn”. Giật mình nhỏ ngước lên, nhìn thấy anh nghiêng mình, đầu gật gật như muốn nói, anh biết nổi lo của em, nguy hiểm lắm, anh sẽ cẩn thận. Tiếp tục dõi theo bóng anh, nhỏ nắm chặc tay chị Hoa, cảm nhận cái xiết chặc của chị, xác quyết lòng tin cậy bồi đắp qua một đêm chung ghe.
Được thẫm vấn thành hai nhóm nam nữ riêng biệt, nhỏ ngọ ngoạy trên băng ghế gỗ xù xì, hồi hộp nghe chị khai tên hai chị em vào sổ. Dưới mái nhà tôn hầm hập hắt lấy cái nóng, và thật khó thở với đám người tràn ra đến hàng hiên, nhỏ lắng nghe chị khai bừa tên ba má và địa chỉ nhà mà toàn thân căng thẳng, mồ hôi túa ra nhớp nháp. Cảm giác hai má đỏ lên vì nóng và ngộp, nhỏ nhích người chồm ra phía cửa sổ hứng lấy vài ngọn gió hiếm hoi thổi đến từ phía sau bãi đất trống.
Nhỏ bỗng giật mình, “Bắt lấy nó, bắt lấy nó” tiếng la hét vang lên từ phía sau khu nhà, rồi vài tiếng súng khô khan nổ tan trong không gian và âm thanh náo động của những tiếng chân hối hả chạy trên nền đất làm nhỏ hoảng hốt. Mắt lướt nhanh qua bên nhóm đàn ông, mọi người nhốn nháo, những đôi mắt đảo nhanh, lo lắng không biết điều gì đang xãy ra. Không tìm thấy anh, nhỏ nhắm mắt lại, kêu gào với Chúa, xin Cha bảo vệ anh.
Trong lòng tiếp tục khóc, mắt nhỏ mở to, lỗ tai nhạy bén với mọi tiếng động, toàn thân căng thẳng khi đột nhiên trong khoé mắt nhỏ từ rất xa của bãi đất trống, bóng anh cao lêu khêu hiện ra. Toàn thân anh sũng nước và sình, hai tay giơ cao quá đầu, bước đi siêu vẹo theo họng súng được chĩa vào từ phía sau. Lẫn lộn trong niềm vui thấy anh còn sống, tim nhỏ thắt lại khi anh được đẩy vào và té xuống sàn đất với cái đạp tàn nhẫn. Cùng với lời đay nghiến, bực dọc, “chạy hả mày, mày chạy đàng trời”,… là những cái báng súng giáng xuống tới tấp trên đầu, cổ và lưng anh. Nhỏ bật dậy, nhưng đột ngột bị lôi xuống chúi nhũi sau một băng ghế dày đặt những người. Cánh tay chị Hoa mạnh mẽ ôm chặc gìm lấy nhỏ, hơi thở chị nóng hổi bên tai nhỏ, thì thào, “em không được chạy ra, em phải nghỉ đến má, má sẽ chết mất nếu cả hai anh em của em bị chúng giết”. Xuyên qua những cẳng chân đen đúa, dơ dáy bùn lầy, nhỏ cắn chặc răng, quặn thắc đớ ra chứng kiến gò má anh tét máu, đầu anh gục xuống. Chúa ôi, con biết Chúa quyền năng, con biết Chúa có thể làm được mọi sự, con xin Chúa cứu lấy anh, xin bọn họ dừng tay, xin ngăn trở bọn họ không giết chết anh con. Đầu nhỏ gục xuống, áp má trên nền nhà đất nhỏ như muốn ngất đi vì căng thẳng và tuyệt vọng.
Lại vang lên tiếng chân rầm rầm và huyên náo, nhóm vượt biên mới ùa đến, bơ phờ, nhốn nháo chờ đợi. Hối hả theo lệnh, nhỏ và cả đám người trong này lại bật dậy xếp hàng, nhanh chóng di chuyển qua căn nhà tôn phía trước. Nhìn thấy anh được đẩy vào hàng những người cuối cùng rời cái lán tôn, nhỏ thở phào nhẹ nhỏm, chỉ muốn nhảy cẩng lên tạ ơn Chúa.
Ánh nắng chói chan vùng đất nước mặn chiếu ngay trên đầu giữa trời trưa oi bức. Dân làng tò mò ùa ra, đứng chật hai bên lề của con đường đất sình, ngắm nhìn cả đoàn người bước đi xiêu vẹo, mồ hôi ròng ròng.
Không khác gì nhau, cái lán tôn hầm hập này lại đầy ắp người, những khuôn mặt ngơ ngác, thất thần. Lần này nhỏ và chị bị sắp ngồi bệt ở hàng đầu, tay chân thừa thải, không biết phải dấu đi đâu.
Bất thần nhỏ thấy cái giỏ bị giật phăng ra khỏi tay, rồi bị dốc ngược lên. Từ miệng giỏ, từng thứ riêng tư của nhỏ ào ra và văng tứ tung. Cái lon ghi gô đầy những thuốc chống ói, đau bụng, đau đầu,… mà má đã cẩn thận gói ghém, lăn tròn hướng ra cửa. Nhìn theo cái lon kim loại mang lấy ánh nắng phản chiếu toé ra như những ngôi sao bé tẹo đang di chuyển, lấp lánh, nhỏ như bị tê liệt không dám nhúc nhích hay nhấc tay. Nhưng ánh mắt nhỏ lại vội vàng quay về cái giỏ, theo dõi những ngón tay cáu bẩn đang nắm và lôi tuột cuốn nhật ký của nhỏ ra một cách cẩu thả làm nhầu nát và rách các góc giấy, rồi quăng vào một góc.
Cái giỏ lại được giơ lên cao và lắc mạnh, cuốn kinh thánh văng ra, rơi xuống nền đất cáu bẩn và bật mở với những trang giấy trắng chi chít những chữ in cùng những lằn gạch xanh đỏ đủ màu. Những câu kinh thánh được nhỏ nâng niu dùng thước cẩn thận gạch dưới, hay tô nhẹ phơn phớt chì màu dường như nhảy ra khỏi trang giấy, nhảy múa với những dòng ánh sáng từ những lổ thủng của cái mái tôn củ kỹ, mang theo đầy những hạt bụi li ti của ánh nắng chiều gay gắt.
Những câu kinh thánh luôn làm nhỏ sửng sờ kinh ngạc đến thích thú, thận trọng từng bước đưa dẫn nhỏ tìm thấy “ Đức Chúa Trời là Đấng lạ lùng, Đấng Mưu luận, là Cha đời đời, là Chúa bình an”. Nhiều câu hỏi, nhiều ý tưởng nhỏ từ lâu suy nghiệm và ưu tư được giãi bày một cách thích thú qua từng trang giấy trắng mỏng, dày đặc với những chữ in ngay tắp.
Thảng thốt, nhỏ nhảy chồm lên, nhào đến phủ người lên cuốn kinh thánh trước khi đôi cẳng chân đen đúa kịp vung lên. Toàn thân đè lên, cảm nhận độ cứng của góc nhọn cuốn sách chọt vào khúc ba sườn, nhỏ nhắm mắt, yên tâm chống chịu những cú đá, cái đấm. Vang vang những tiếng quát tháo làm nhỏ len lén hé mắt liếc nhìn, quần áo nhiều màu sắc, lụa vải đắt tiền rồi nữ trang, nhẫn vàng,…vẫn tiếp tục tuôn ra từ các túi xách to và nhỏ. Ah, nhỏ chợt hiểu ra, lập tức dùng tay vòng xuống dưới bụng nhỏ gấp cuốn kinh thánh lại thật kỹ lưỡng, rồi mím môi chịu thêm một cái đá vào bụng, một tay ôm sát cuốn kinh thánh vào lòng, một tay chống xuống nền đất nhỏ nhích mạnh toàn thân ra khỏi tầm chân đá và lết đến gần cửa ra vào. Nhỏ cố gắng ngồi thẳng, dựa lưng vào vách gỗ sần sùi, cẩn thận co hai đầu gối lên cho cuốn kinh thánh lọt thỏm vào bụng. Nhỏ thở phào, yên tâm dửng dưng nhìn đồ mình rơi xuống đất cùng với của nhiều người khác được gom lại và dồn hết vào cái thùng nhôm, rồi được khuân đi.
…
Thất thểu, chán nản và đói lả, hai chị em lang thang đi vào xóm, tìm kiếm một chỗ trọ qua đêm. Sau một đêm bình an trong tình thương chân tình của người làng quê, chị Hoa và nhỏ về đến Sài Gòn trong cái nóng oi bức của buổi trưa hè. Giơ tay ngoắc chiếc xích lô đang rà sát vào lề đường, và cẩn thận giúp nhỏ leo lên ngồi ngay ngắn, chị cười buồn vỗ vỗ đôi vai nhỏ, em về với má nhe. Nhỏ ôm lấy chị nghẹn ngào, cám ơn chị đã giúp em, nếu không có chị, em đã không được về sớm như vậy. Nước mắt ràn rụa, nhỏ bịn rịn buông tay, bóng chị mờ dần, nhập nhoè lẩn lộn hình ảnh anh với đôi mắt thấp thoáng xa tít, xa như giấc mơ của má, của anh em nhỏ đang nhè nhẹ trôi xa tầm tay. Nhỏ rút người vào góc xe, vòng tay xiết nhẹ cái bao nylon, cảm nhận độ dày của cuốn kinh thánh, rồi ngả người thả lỏng nghe chiếc xích lô từ từ quay hướng hòa nhập vào dòng xe cộ, lúc lắc cọc cạch đưa nhỏ về lại với má, và để lại anh với tương lai mịt mù như một hố sâu thăm thẳm, đen ngòm, hun hút.
